Bước xuống, từ một cuộc đời- nguyễn phong việt

Bước xuống, từ một cuộc đời

Bước xuống, từ một cuộc đời

một bước để xa rời thế giới nhỏ nhoi

 

Mặt đất này đã không còn đủ chỗ cho ký ức vẫn từng ngày đâm chồi

những yêu thương nhiều như bụi cát

gom góp bao tháng năm cũng không bằng một lần mất mát

người cười nhạt

vì rốt cuộc phải đến lúc đớn đau!

 

Mặt nước dài và rộng đủ cho người chìm sâu

tất cả những giác quan giờ đều nghe lạnh buốt

ánh sáng từ một con người chỉ có thể giữ cho một con người sống sót

nếu cô đơn là có thật

thì người đã từng không tin…

 

Ảo tưởng về thế giới là điều mà ai cũng cần khi lớn lên

nhìn thấy những cơn mưa với vòng tay rộng mở

bao dung cho mỗi vết thương tạo ra vệt máu đỏ

ngoại trừ vết thương đến từ nỗi nhớ

câm lặng ở trong tim…

 

Người bước xuống tìm dưới mặt nước một chút bình yên

lúc đôi tay biết mình đã ngạt thở

khó khăn lớn nhất của một con người khi đối mặt với nỗi sợ

hóa ra chỉ đơn giản là học cách thật hứa

với chính con người mình!

 

Người trả ánh sáng về nơi mà nó đã lung linh

thả trôi đời mình trong sâu thẳm

không cần van xin ai chỉ ra đâu là thân quen đâu là lạ lẫm

bắt đầu một đời sống

không còn nữa những thói quen…

 

Một bước, từ mặt nước trở lại với bóng tối đã lên đèn

rũ bỏ những âm thanh khiến người rơi nước mắt

vén tóc, xoa tay để biết chắc rằng mình cần phải khác

nhìn cuộc đời từ điều đơn giản nhất

rồi mới lo âu…

 

Bước xuống, từ một cuộc đời, để còn biết từ nay sẽ đi về đâu!

 

4h 15 PM 21.4.2014